Người mẫu khỏa thân
Người mẫu khỏa thân
Thế giới của người mẫu khỏa thân
Troxell làm mẫu khỏa thân cho các lớp hội họa ở thành phố Chicago, Mỹ, từ 30 năm nay. Anh cùng nhóm người mẫu là một phần quan trọng của cộng đồng nghệ thuật ở đây.
![]() |
| Người mẫu khỏa thân Meg Guttman (trái) và Rex Troxell. Ảnh: Chicago Tribune. |
"Chúng tôi không thể dạy các lớp hội họa mà không có người mẫu chuyên nghiệp", Duncan Webb, trưởng khoa tại Học viện Nghệ thuật Mỹ ở Chicago, tâm sự. "Họ rất quan trọng".
Những người mẫu hội họa này thường là sinh viên hoặc thành viên của cộng đồng nghệ thuật thành phố. Troxell cho hay một đồng nghiệp của anh từng là kỹ sư ở Nga. Người khác thậm chí có bằng tiến sĩ hóa học và từng dạy ở trường đại học Illinois. "Nhiều phụ nữ đã có gia đình cũng làm nghề này", anh nói.
Nancy Rosen, một họa sĩ, cho biết cô chấp nhận người mẫu đủ hình dáng và độ tuổi. "Dù họ gầy gò hay to béo, tôi đều chấp nhận, vì đó chính là con người họ", Rosen nói.
"Họa sĩ không muốn người mẫu nào cũng giống nhau", Mandy Corrado, từng hành nghề này cho biết. "Họ trân trọng cơ thể của người mẫu. Họa sĩ có thể thấy nét đẹp từ tất cả mọi người".
Tuy thế, việc dùng mẫu đủ hình dáng, độ tuổi có thể gặp nhiều trở ngại trong lớp học. "Các sinh viên thường phản ứng mạnh mẽ như: ‘Tôi không muốn vẽ cô ấy, vì cô ấy quá gầy hoặc quá béo' hay ‘Tôi không muốn vẽ anh ta, vì anh ta là đàn ông'".
Không chỉ sinh viên có thành kiến với người mẫu hội họa. "Tôi nói với một người rằng tôi từng làm mẫu hội họa và họ nhìn tôi lạ lùng, như thể muốn nói: ‘Ôi, cô là gái mại dâm'", Corrado kể.
Meg Guttman bắt đầu bước chân vào thế giới này khi học đại học Yale và tiếp tục công việc suốt 22 năm sau đó. "Tôi biết rõ người ta nghĩ gì khi tôi nói về công việc của mình. Tôi thậm chí còn nói những điều ấy, trước khi họ kịp mở miệng: ‘Phải rồi, tôi phải cởi quần áo đấy'", Guttman nói.
"Rất nhiều người tự hỏi ai lại đi cởi quần áo trước mặt người lạ", Troxell cho biết. "Họ không hiểu đấy chỉ là công việc".
Mỗi ca làm việc của người mẫu có thể kéo dài tới 3 tiếng, đôi khi dài gấp ba hoặc bốn lần thế. Mỗi giờ, họ được trả 25 USD, có chỗ chỉ trả 16 USD. Công việc này đòi hỏi người mẫu có lòng yêu nghề sâu sắc. "Bạn phải ngồi im, không động đậy. Ở dưới kia, có ai đó đang vẽ ngón chân bạn. Người khác thì vẽ mông bạn. Công việc này thật khó khăn", Rosen, họa sĩ đôi khi làm mẫu, cho biết.
Thành viên của cộng đồng mẫu hội họa ở Chicago thường tham gia một mạng lưới hỗ trợ lẫn nhau. Corrado có danh sách 75 người cô thường liên lạc để chia sẻ thông tin về công việc, thông tin về nghệ sĩ hay những người cần tránh xa.
Corrado còn nhớ tấm áo choàng bằng lụa đen có hoa đỏ cô thường mặc mỗi lần ngồi làm mẫu. Nhiều nghệ sĩ rất thích nó, thậm chí, họ dành cho nó quá nhiều ưu ái. "Tôi không thích mỗi khi họ nói: ‘Cô khoác áo choàng lên, nào, chỉ khoe một bên ngực thôi. Tôi liền đáp lại: ‘Tôi thà khỏa thân cho rồi'. Tôi thấy những câu nói của họ nghe mới khêu gợi làm sao", Corrado kể.
Tuy nhiên, các người mẫu rất yêu mến công việc này. "Tôi cảm thấy như được giúp họa sĩ ngày càng vẽ giỏi hơn", Guttman nói.
Mai Trang (theo Chicago Tribune)
LIÊN QUAN:
Dân Tây Ban Nha lại vì Tunick mà khỏa thân
San Sebastian, TBN - Khoảng 300 người dân Tây Ban Nha được sắp đặt để cởi quần áo cho nhà nhiếp ảnh Mỹ chuyên chụp ảnh khỏa thân Spencer Tunick hôm thứ bảy tại khu nghỉ mát San Sebastian thuộc xứ Basque, theo thông tin của nghệ sĩ cung cấp cho báo chí.
Nhà nhiếp ảnh giải thích rằng những tình nguyện viên được tập trung cho "một cuộc hội họp đầy tinh thần sáng tạo của những người bị mất phương hướng bởi thế giới bề ngoài (hình thức) và họ cần một không gian trong tâm hồn để đến với nhau."
Tunick nói là có một số người có thể không quen, và ông làm việc với từng nhóm nhỏ để thể hiện "cá nhân của họ trong một biển người."
Tunick, nghệ sĩ nhiếp ảnh khỏa thân đám đông, cách đây 3 năm đã tập họp được 7000 người tại Barcolona cho công việc chụp ảnh của mình.
Năm 1994, ông bị bắt ở Manhattan sau khi một người mẫu khỏa thân chụp ảnh mẫu cho ông giữa thanh thiên bạch nhật. Có một lần, trong một trong các tác phẩm lập dị nhất, Tunick đã chụp một nhóm đàn ông và phụ nữ được phủ đầy chocolat trắng và đen, vì ông muốn tìm kiếm "những trải nghiệm và những xúc cảm mới."
AFP trên Yahoo - 20/04/2005(AP Photo/Alvaro Barrientos)
Hội chứng khỏa thân
Không là người nổi tiếng, nhiều cô gái trẻ thích chụp hình khỏa thân và xem đó là chuyện bình thường, để lưu giữ thời thanh xuân. Cũng vì vậy, tại các cửa hàng chụp hình, việc treo ảnh khỏa thân cũng thật... bình thường, như những bức ảnh khác.
Một cửa hàng chụp hình cưới trên đường Cách Mạng Tháng Tám (TP HCM) có treo tấm hình lớn của một cô gái trong tư thế nude kiểu... Thái. Tuy những phần tế nhị đã được che nhưng thân hình khá đẹp với những đường cong quyến rũ vẫn lồ lộ hiện ra cùng với gương mặt khả ái.
Cạnh bức ảnh đó, tiệm còn treo một số hình mẫu của các cô gái khác được chụp ở nhiều góc độ. Điều đáng ngạc nhiên là dưới mỗi tấm hình đều có ghi họ tên của người mẫu ảnh. Anh Tấn Ngọc, chủ tiệm, cho biết: "Ảnh khỏa thân đang là mốt. Ở đây, mỗi tuần có vài ba cô gái, có khi là cả một nhóm bạn, độ tuổi từ 19-25, đến và yêu cầu chụp ảnh nude. Những bức ảnh tiệm treo làm mẫu đều có sự đồng ý của người chụp".
Chụp một vài kiểu ảnh nude để lưu giữ thời thanh xuân đã là chuyện "xưa rồi". Bây giờ, các cô gái sành điệu hơn, họ chụp nguyên cả album ảnh nude để được nhìn thấy mình trên nhiều góc độ. Họ không ngần ngại bỏ thời gian, tiền bạc và công sức để có được một album như thế. K.H., một cô gái đến chụp hình thời trang tại tiệm Bonny (Tân Bình), cho biết: "Đằng nào cũng chụp. Đã chụp được một tấm thì sao không làm luôn cả một album. Có mất gì đâu mà sợ? Thời xuân sắc sẽ qua rất nhanh, mình phải giữ lại chút gì cho mai sau chứ".
Chỉ cần ghé vào một tiệm chụp hình nào đó, nêu ý định "chụp hình thời trang", thế nào bạn cũng được hỏi "có chụp hình nude không?". Cũng giống như album cưới, các loại album thời trang có nhiều giá khác nhau. Nơi này giá 2 triệu đồng cho một album 25 tấm hình lớn nhỏ, nhưng nơi khác có thể lên đến 4 triệu đồng.
Dẫu có đắt một chút nhưng nhiều cô gái vẫn không ngần ngại bỏ ra vài triệu để... khoe thân thể. Trường hợp như K.H. không phải là hiếm. Trần T.T (sinh năm 1988) đến chụp hình ở tiệm L.T. (đường Đinh Bộ Lĩnh), không ngần ngại nói: "Em chụp, em biết, chứ có ai biết đâu mà lo. Đẹp khoe, xấu che mà chị".
Trung tá Lê Ngọc Phương, Phó trưởng Phòng PC14 - Công an TP HCM, nhận định: "Chơi kiểu này có thể sẽ làm hại đến danh dự, phẩm giá của nhiều cô gái. Đừng nghĩ rằng chỉ mình mình biết, chỉ mình mình hay về những tấm hình mình đã chụp. Chỉ cần ai đó có ý đồ xấu, những tấm hình đó sẽ bị phát tán. Chủ nhân rất khó kiện cáo, mà nếu có kiện chăng nữa thì "được vạ má đã sưng" rồi".
Theo PC 14, đến nay chưa có một vụ kiện nào liên quan đến ảnh nude, nhưng những trường hợp thiệt thân do ảnh nude gây ra rất nhiều. V.K.T. (quận Phú Nhuận) phải hủy đám cưới vì người yêu phát hiện những bức ảnh nude của cô. T.M.T. bỏ ăn bỏ ngủ khi phát hiện hình ảnh "chỉ riêng mình biết" nằm chễm chệ trên trang web xấu.
Những scandal về ảnh khỏa thân cũng từng làm nhiều hoa hậu, diễn viên Việt Nam và thế giới hứng chịu biết bao nhiêu là búa rìu dư luận, đến nỗi có người phải giã từ sự nghiệp đang chói sáng trong nước mắt. Còn với cánh mày râu, họ cũng chẳng hề "thoáng" trong việc chụp hình nghệ thuật kiểu này. "Tôi nghĩ, không người đàn ông nào chịu nổi khi biết bạn gái mình khoe thân thể trước mặt người khác, dù đó là nhiếp ảnh gia" - anh Nguyễn Quốc Huy (tòa nhà Samco) cho biết.
Theo Nguyễn Nguyễn - www.alo.com.vn
cuộc đời người mẫu khỏa thân!
Ngân lặng lẽ cởi bỏ toàn bộ áo quần, ngồi làm mẫu trước hàng trăm sinh viên trẻ để họ thể hiện ý tưởng, đưa hình ảnh của cô vào vải toan, khung lụa. Cô đã ngồi mẫu như thế 20 năm nay...20 năm "cuốc bộ"
Ngân là một người Hà Nội gốc. Nhà cô nằm tít sâu trong một cái ngõ hẹp, sâu hun hút như hang rắn. Trong gian nhà chỉ rộng chừng 5-6m2, bên dưới là cái bếp và nhà tắm. Góc trong cùng, một cái giường nhỏ để mẹ cô ngủ.
Bên trên là cái gác xép tối om, kê một cái giường để làm "khoảng riêng". Đầu giường chỉ có độc mỗi chiếc bàn phủ bụi và trên tường là bức ảnh chụp cô khỏa thân hồi trẻ. Ngoài những thứ đó ra, chẳng còn tài sản nào đáng kể. Nhà chỉ có 2 mẹ con. Mẹ cô năm nay đã 70 tuổi. Nhiều năm qua, 2 người phụ nữ sống nương tựa vào nhau. Mẹ cô đau yếu nên không thể làm lụng được
Buổi sáng, giống như hàng trăm sinh viên khác, cô trở dậy và đi bộ từ nhà ở Cửa Nam đến Trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội ở đường Yết Kiêu, khoảng 3km, để bắt đầu ngồi làm mẫu. 20 năm nay, cô đều cuốc bộ như vậy. Bởi vì tất cả tiền chi tiêu cho 2 mẹ con hoàn toàn trông cậy vào "đồng lương" eo hẹp của nghề ngồi mẫu mà nhà trường chi trả vào cuối tháng.
Buổi chiều, không có lớp nên cô phải ở nhà. Thi thoảng, nếu có họa sỹ nào mời, thuê đến nhà riêng vẽ thì cô mừng lắm. Nhưng Ngân bảo, ngày xưa thì đi làm thêm liên tục. Bây giờ mẫu nữ cũng nhiều lên rồi, nên chẳng còn ai mời nữa. Cuộc sống ngày càng trở nên khốn khó. Nhưng ngoài làm mẫu khỏa thân ra, cô chẳng còn lựa chọn khác. "Tôi đi làm người mẫu từ năm 18 tuổi đến nay là 20 năm, 38 tuổi rồi chỉ biết làm mẫu. Giờ cho đi làm cái khác, chẳng biết phải làm thế nào?"- cô thổ lộ.
Cách đây 3 năm, có một người hảo tâm ở tận Phú Yên biết tin cô không có xe đạp, đã liên hệ để gửi ra tặng một xe đạp, nhưng không hiểu sao xe không đến tay cô được.
"Sợ nhất là nghỉ hè..."
Đường Yết Kiêu cứ sáng ra là nườm nượp người, xe qua lại. Ít ai biết rằng, sau cánh cổng trường là những lớp học vẽ mẫu khỏa thân dành cho sinh viên mỹ thuật. Và cùng với hàng trăm sinh viên lũ lượt đến trường là những cô gái làm mẫu khỏa thân cũng hớt hải bước vào lớp. Một ngày lại như hàng ngàn ngày. Ngân lại lặng lẽ cởi bỏ toàn bộ áo quần, ngồi làm mẫu trước hàng trăm sinh viên trẻ để họ thể hiện ý tưởng, đưa hình ảnh của cô vào vải toan, khung lụa.
"Mùa hè thì có quạt trần, ngồi làm mẫu còn dễ chịu. Nhưng mùa đông thì rất mệt. Người mẫu phải phơi mình trong cái lạnh, không cho phép mặc áo quần. Để tạo hơi ấm, mỗi lớp học phải đốt một đống lửa cho người mẫu ngồi bên cạnh"- cô hồn nhiên kể.
Theo Ngân kể thì mỗi buổi cô có 4 tiết (mỗi tiết bằng khoảng 1 tiếng đồng hồ) phải đứng, ngồi làm mẫu. Mỗi buổi, được nhà trường trả 100.000 đồng. Đầu tuần, dựa theo mục tiêu, chương trình, lớp học mà nhà trường sẽ phân công người mẫu nào vào "phục vụ" lớp học nào. Mỗi buổi, đều có chấm công cẩn thận. Đến cuối tháng thì cầm "phiếu" lên phòng tài vụ lĩnh "tiền lương".
Hiện Trường ĐH Mỹ thuật Hà Nội đang có 20 mẫu nam và nữ. Trong đó, Ngân là người già tuổi nhất và có sự gắn bó thâm niên nhất. Còn lại toàn là những cô gái 18-20 tuổi, còn son trẻ, đẹp. Họ chỉ mới chập chững bước vào trường. Trước đó, một số cô cũng đã từng tìm vào đây xin làm người mẫu. Nhưng được vài tháng lại thôi vì không chịu được mặc cảm, không chịu được sự kỳ thị của không ít người.
Còn Ngân, cô dường như đã an phận. Nhưng cuộc sống lại càng ngày càng khó khăn, khắc nghiệt hơn. Cô bảo, trước đây khi lượng người mẫu còn ít thì ngày nào cô cũng có "tiết". Nhưng bây giờ, lượng sinh viên thì vẫn vậy, mà số người mẫu lại tăng lên khiến nhà trường phải luân phiên, cắt cử từng người mẫu một. Bởi vậy, có nhiều hôm bị "ế" dài dài. Cô bảo: "Sợ nhất là đến nghỉ tết, nghỉ hè. Sinh viên nghỉ hết thì mình cũng đành phải nghỉ, không có việc làm. Một, hai tháng liền đói rã, chẳng biết kiếm đâu ra tiền. Có nhiều khi đi làm thêm cũng chỉ đủ dành dụm chi tiêu vào những lúc nguy nan như vậy".
Đầu tuần, tôi "phone" cho cô. Ngân buồn bã, kể: "Từ ngày 18-2 đến giờ, Ngân thất nghiệp suốt. Bởi vì bước vào học kỳ mới, sinh viên phải học quân sự, xong lại phải học chính trị. Hiện nay, sinh viên năm thứ 1-2-3 đã bắt đầu quay lại lớp. Nhưng họ không vẽ được Ngân". Hỏi lý do tại sao, cô bảo: "Bởi vì da Ngân trắng quá, họ không vẽ được. Nhà trường chỉ bố trí những cô khác để họ tập dượt. Ngân chỉ phục vụ cho sinh viên năm thứ 4 và cao học thôi. Mà cao học thì chỉ có 1 lớp. Còn sinh viên năm thứ 4 thì nhà trường đang bắt học video art".
Vì cuộc sống quá khó khăn, chật vật, một lần cô gọi cho tôi, bảo: "Có chỗ nào liên hệ cho em lấy chồng nước ngoài được không? Anh, Pháp, Mỹ hoặc Nhật, Hàn Quốc, Philippines, Singapore cũng được". Tôi hỏi vì sao, cô nói: "Làm mẫu khỏa thân nghèo quá. Giờ em cũng muốn lấy chồng rồi. Nhưng chỉ có lấy chồng nước ngoài thì gia đình em mới bớt nghèo, bớt khổ".
Sau vài ngày lại thấy cô gọi lại, bảo: "Thôi, em bỏ ý định lấy chồng nước ngoài rồi. Nghe người ta kể có nhiều người lấy chồng ngoại bị đánh đập, phải thắt cổ, nhảy lầu tự tử, em rất sợ. Thôi đành phải quay lại trường làm người mẫu khỏa thân thôi".
| Chụp khoả thân để làm gì ? | |||
|
Trong các thể loại nhiếp ảnh, ảnh khỏa thân là một lĩnh vực gai góc và đầy thách thức với nhiều nhà nhiếp ảnh. Đã nhiều năm, giới ảnh nước ta luôn kêu gọi cái nhìn rộng mở của các nhà quản lý (và cả với công chúng) với một chủ đề "nhạy cảm" từng bị coi là cấm kỵ. Thế nhưng dù xã hội nay đã cởi mở chấp nhận thì mảng ảnh này xem ra vẫn còn èo uột. Kể tên những tay máy say sưa với ảnh khỏa thân không quá mười đầu ngón tay. Vẫn là Trần Huy Hoan, Nguyễn Thái Phiên, Phạm Thị Thu... Nhưng trong số đó cũng không ai "chuyên trị" cả. Ảnh khỏa thân chỉ là tiếng nói phụ thêm để nhà nhiếp ảnh có dịp bộc lộ mình trong một thể loại khó nhằn. Mấy năm gần đây nhà nhiếp ảnh Lê Quang Châu thiên về ảnh khỏa thân và nhiều người có cảm giác hình như đây mới là lĩnh vực sở trường của anh.
Vì sao chưa có nhiều tác giả "chuyên trị" ảnh khỏa thân? Câu trả lời có nhiều nhưng tựu trung là mấy vấn đề sau: Nhiều tay máy chưa nhận thức rõ: chụp khỏa thân để làm gì Chụp ảnh khỏa thân xét đến cùng cũng là mượn hình thể người phụ nữ để nói lên tiếng nói của cá nhân tác giả về cuộc đời, về số phận con người. Thế nên mới có sự so sánh bầu ngực của người phụ nữ với sự sinh sôi, đặt cạnh sự mềm mại của thân thể là sự gai góc, dữ tợn của thiên nhiên. Người phụ nữ được ví với Mặt trăng. Thân thể đôi khi đã mang tính biểu tượng và nó vượt ra khỏi một cá nhân người đàn bà cụ thể nào đấy. Cũng có thể bức ảnh đi vào chi tiết rất cụ thể nhưng thật ra nó mượn chi tiết để nói lên cái toàn thể theo kiểu "qua giọt nước thấy cả bầu trời". Vì thế thật ngỡ ngàng khi có tác giả "hồn nhiên" mượn những cô gái làng chơi để chụp khỏa thân!
Có người lại bảo: chụp ảnh khỏa thân phải bản lĩnh, phải coi người mẫu như vẻ đẹp của tạo hóa mà không được rung cảm theo kiểu trần tục. Xin thưa những người mạnh miệng thường lại quá trần tục mà khi ảnh họ chụp xong xuất hiện trước bàn dân thiên hạ thì đã tự "tố cáo" thân phận của họ rồi. Còn ngược lại cố tình coi người mẫu khỏa thân như đồ vật thì bức ảnh dù có hoàn chỉnh về đường nét, ánh sáng cũng mang dáng dấp của sự vô hồn. Khó thật. Nhưng thế mới đòi hỏi một tâm hồn nghệ sĩ, một tư duy rành mạch và một kỹ năng thuần thục để chuyển tải điều muốn nói. Và cũng xin đừng quá ca ngợi ảnh khỏa thân, coi như nó là "chứng chỉ" cao nhất cho những nhà nhiếp ảnh. Chụp khỏa thân cần nhiều trải nghiệm Có thể nói, để chụp khỏa thân, các nhà nhiếp ảnh phải yêu nhiều, chính xác hơn là nhạy cảm với vẻ đẹp của phụ nữ. Nhà nhiếp ảnh Nguyễn Hữu Tuấn đã đặc biệt có lý khi nói rằng: khi bạn cảm thụ được tiếng nói của một bờ vai, một mái tóc buông dài thì khi đó mới nên chụp khỏa thân. Khi đó vẻ đẹp vật lý, các số đo của người phụ nữ không hoàn toàn quan trọng mà sự "nghe được" của tác giả với tiếng nói vô hình từ cơ thể kia mới là quan trọng. Và xin mở ngoặc nếu người mẫu là người tình chân chính của nghệ sĩ thì hoàn toàn người xem có quyền trông đợi một xêri ảnh khỏa thân có hồn. Xem các ảnh khỏa thân của một số tay máy VN thực hiện thật khó tìm thấy một điều gì mới mẻ. Không phủ nhận, ảnh khỏa thân VN ngày càng thêm nhiều bức ảnh đẹp.
Nhưng đẹp thôi chưa đủ. Trong khi ảnh của các tác giả nước ngoài danh tiếng lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Đó có thể là cái nhìn của người mẫu và cái nhìn tác giả là một; là sự phô bày trọn vẹn để người xem chiêm ngưỡng và nhận ra sự mong manh của tạo hóa... Và không gì khác hơn là tài năng của người cầm máy được xây dựng trên một nền tảng vững vàng về văn hóa, về mỹ thuật. Ảnh khỏa thân không có thị trường Đó là một lý do khiến không nhà nhiếp ảnh VN nào tập trung toàn bộ tâm lực vào nó. Ảnh khỏa thân không thể bán làm lịch được, người sưu tập chơi ảnh khỏa thân không nhiều. Chưa kể ở VN, văn hóa phương Đông vẫn là một rào cản (dù ngày càng yếu dần) cho việc chụp ảnh khỏa thân. Nhưng cuối cùng lỗi chính vẫn là các nhà nhiếp ảnh, khi nhiều người trong số đó vẫn loay hoay với câu hỏi: chụp ảnh khỏa thân để làm gì và như thế nào? Theo
|









góp ý
[Trả lời]
chẳng ích gì. Uổng, thời gian làm việc khác